Các Bài Suy Niệm Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu Năm A: Thánh Tâm Chúa Giêsu Mặc Khải Tình Yêu Của Thiên Chúa

57 lượt xem

Thánh Tâm Chúa Là Nguồn Mạch Lòng Thương Xót

Ðnl 7,6-11; 1 Ga 4,7-16; Mt 11,25-30

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Hương

Hôm nay mừng lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng ta suy niệm về chủ đề: “Thánh Tâm là nguồn mạch lòng thương xót của Thiên Chúa.”

Thánh Gioan định nghĩa:

“Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,8).

Tình yêu đó đã trở thành thương xót khi Thiên Chúa tạo dựng và cứu độ loài người. Xuyên qua lịch sử, Thiên Chúa mạc khải Người là vị Thiên Chúa thương xót qua danh thánh Giavê, qua danh thánh Giêsu và qua Giáo Hội.

1. “Giavê,” vị Thiên Chúa thương xót

Cựu Ước đã nhiều lần ghi lại kinh nghiệm gặp gỡ với vị Thiên Chúa thương xót, đặc biệt là kinh nghiệm của Môsê gặp gỡ vị Thiên Chúa tại núi Sinai. Sách Xuất Hành kể lại cuộc đàm đạo giữa Môsê với Thiên Chúa mà ông chưa biết tên. Ông hỏi tên Người là gì và Thiên Chúa mạc khải cho ông biết tên Người là Giavê, Đấng Tự Hiện Hữu, là

“Đức Chúa, Thiên Chúa của cha ông anh em,
Thiên Chúa của Ápraham, Thiên Chúa của Ixaác,
Thiên Chúa của Giacóp” (Xh 3,1).

Trong tiếng Do Thái, “Giavê” diễn tả vị Thiên Chúa sống động và hiện diện bên cạnh con người để giải phóng họ; đó là Thiên Chúa gần gũi và sẵn sàng đáp cứu con người gặp cảnh khó khăn. Khi Thiên Chúa mạc khải tên chính là lúc mạc khải bản tính Người. Đó là vị “Thiên Chúa nhân từ và đầy thương xót, chậm bất bình, giàu nhân nghĩa và thành tín” (Xh 34,6).

Lịch sử cứu độ là lịch sử của lòng thương xót mà Thiên Chúa thể hiện đối với con người, hơn là lịch sử của một vị Thiên Chúa nghiêm khắc, thích phạt và hủy diệt loài người.

Vì Thiên Chúa thương xót nên Người luôn sẵn sàng tha thứ mọi sự xúc phạm và tội lỗi của loài người. Thánh Vịnh gia nói:

“Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi,
thương chữa lành các bệnh tật ngươi.
Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt,
bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà”
(Tv 103,3-4).

Như thế, trong Cựu Ước, Thiên Chúa đã mạc khải chính mình là Đấng giàu lòng thương xót. Đó chính là dung mạo đích thực của Thiên Chúa được mạc khải cho chúng ta.

2. “Thánh Tâm Chúa Giêsu,” nguồn mạch lòng thương xót

Với mầu nhiệm nhập thể làm người, lòng thương xót của Thiên Chúa có một dung mạo cụ thể và rõ ràng qua dung mạo của Đức Kitô.

Bởi thế, bắt đầu Tông Chiếu Misericordiae Vultus, Đức Giáo Hoàng Phanxicô có những lời rất ý nghĩa:

“Chúa Giêsu Kitô chính là dung mạo lòng thương xót của Chúa Cha. Mầu nhiệm Kitô giáo được tóm tắt đầy đủ trong mệnh đề này. Lòng thương xót đã trở nên sống động và hữu hình nơi Ðức Giêsu thành Nadarét, và đạt đến đỉnh cao nơi Người. Chúa Cha, Đấng ‘giàu lòng thương xót’ (Ep 2,4)… đã sai Người Con duy nhất đến thế gian… để mạc khải cho chúng ta biết trọn vẹn tình yêu của Người. Ai thấy Đức Giêsu là thấy Cha (Ga 14,9). Đức Giêsu Nadarét đã mạc khải lòng thương xót của Thiên Chúa bằng lời nói, hành động và bằng cả bản thân Người” (Misericordiae Vultus, số 1).

Trong suốt cuộc đời tại thế, Đức Giêsu xuất hiện như là sứ giả lòng thương xót của Chúa Cha: Khi thấy đám đông dân chúng bơ vơ không người chăn dắt, Người chạnh lòng thương họ cách sâu xa (x. Mt 9,36); khi thấy những người đau yếu, bệnh hoạn, tật nguyền, bị quỷ ám, Người chữa lành cho họ (x. Mt 14,14 tt; Mc 5,19); khi thấy những người tội lỗi cần hoán cải, Người chủ động đến gặp gỡ và giúp họ trở về như trường hợp của Mátthêu, của Giakêu hay của Mađalêna v.v…

Tuy nhiên, nghĩa cử thương xót ấy đạt tới viên mãn nơi biến cố tử nạn và phục sinh của Đức Kitô. Tại đây, Con Thiên Chúa đã tự hạ mình cho đến cùng, trở thành người Tôi Tớ đau khổ, chịu chết trên thập giá, đổ máu đào để cứu độ loài người. Nơi thập giá, Người mạc khải lòng thương xót của Thiên Chúa một cách tuyệt vời nhất: Thiên Chúa cùng chịu đau khổ với chúng ta. Thiên Chúa chịu chết thay cho chúng ta để chúng ta được sống dồi dào. Và sự phục sinh của Đức Kitô là chiến thắng của lòng thương xót của Chúa trên tội lỗi và oán thù.

Như thế, Thánh Tâm Chúa Giêsu chính là nguồn mạch lòng thương xót của Thiên Chúa. Người đến không để hủy diệt nhưng để cứu chữa và tìm lại những gì đã mất.

3. Điều kiện để đón nhận lòng thương xót

Điều kiện 1: Nhận biết mình có tội và cần đến lòng thương xót:

Để đón nhận ơn tha thứ và thương xót, chúng ta phải thực sự có lòng sám hối, nhìn nhận mình có tội và xin Chúa tha thứ. Đức Giáo Hoàng Phanxicô khuyên:

“Phải mở lòng với lòng thương xót, mở tâm hồn và bản thân ra, để Chúa Giêsu đến với mình bằng cách đi xưng tội trong đức tin.”

Tất cả chúng ta đều là tội nhân cần đến lòng thương xót của Chúa, chúng hãy thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội” (Lc 18,13). Chỉ cần chúng ta hoán cải, Thiên Chúa sẽ sẵn sàng tha thứ cho chúng ta.

Điều kiện 2: Hoán cải và thay đổi đời sống:

Thiên Chúa hay thương xót nhưng không vì thế mà chúng ta muốn làm gì thì làm, sống thế nào thì sống. Để đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta phải sám hối và hoán cải đời sống mình.

Nếu thiếu hoán cải đời sống, chúng ta biến ân sủng quý giá của Thiên Chúa thành một thứ ân sủng “rẻ tiền.” Như Đức Hồng Y Kasper cảnh báo:

“Sự nguy hiểm của những việc như thế là biến ơn thánh quý báu của Thiên Chúa, vốn phải mua bằng giá máu của Người trên thập giá, thành thứ ơn phúc rẻ tiền, biến ơn thánh thành món hàng bán rẻ ở tầng hầm.”

4. Nơi để đón nhận lòng thương xót

Nơi 1: Bí tích Hòa Giải là tòa của lòng thương xót. Chúng ta hãy đến đó và xưng tội. Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng đi xưng tội một cách công khai dù ngài là giáo hoàng. Ngài làm gương cho chúng ta.

Nơi 2: Thánh Thể, nguồn mạch của lòng Chúa thương xót. Tại đây, Đức Giêsu trở thành lương thực cho chúng ta. Chúa ban sự sống thần linh cho chúng ta. Hãy đến tham dự Thánh Lễ hằng ngày và hằng tuần. Nơi đó, chúng ta sẽ gặp lòng thương xót của Chúa.

5. Kitô hữu có lòng thương xót

Chúa Giêsu nói:

“Anh em hãy có lòng thương xót như Chúa Cha” (Lc 6,36).

Hay nơi khác, Chúa mời gọi:

“Hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,29).

Chúng ta được mời gọi noi gương Thánh Tâm Chúa, để có một trái tim hiền lành và khiêm nhường. Nếu Thánh Tâm Chúa là Thương Xót thì trái tim của chúng ta cũng phải phản ánh lòng thương xót của Chúa. Chúng ta được mời gọi hãy sống và thực thi lòng thương xót của Chúa trong môi trường sống của mình. Noi gương Đức Giêsu, chúng ta thực thi lòng thương xót đối với tha nhân bằng thái độ tôn trọng, cảm thương, bao dung và chia sẻ đối với những người xung quanh. Amen!

———————————————————–

TÌNH YÊU MẪU TỬ CỦA THIÊN CHÚA NGANG QUA THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

Jos. Vinc. Ngọc Biển

Trong đời sống gia đình của người Việt Nam, ngày sinh nhật luôn là một ngày vui. Mọi người thường bận rộn chuẩn bị quà bánh, hoa nến và những lời chúc mừng tốt đẹp nhất để tặng cho nhau. Thế nhưng, đằng sau niềm vui của ngày kỷ niệm ấy, có một sự thật rất linh thiêng mà đôi khi chúng ta vô tình lãng quên. Để người con có được một ngày mỉm cười đón nhận hoa và nến, thì trước đó nhiều năm, người mẹ đã phải bước vào một trận chiến sinh tử trên bàn đẻ. Giọt máu của người con được tượng hình và nuôi dưỡng từ chính thịt da, từ chính hơi thở của mẹ. Tiếng khóc chào đời của đứa trẻ luôn được đánh đổi bằng những cơn đau xé ruột và những giọt máu đổ ra của người mang nặng đẻ đau.

Từ quy luật tự nhiên nhiệm mầu ấy, Giáo hội muốn dẫn đưa chúng ta vào một mầu nhiệm cao sâu hơn. Đó chính là Tình yêu mẫu tử của Thiên Chúa ngang qua Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Tình yêu ấy đã được biểu lộ một cách trọn vẹn và rõ ràng nhất trên đỉnh núi Can-vê. Từ cạnh sườn bị đâm thâu của Đức Kitô, máu cùng nước đã tuôn trào để khai sinh ra Giáo hội và ban tặng sự sống mới cho nhân loại. Dòng máu và nguồn nước ấy giống như dòng sữa mẹ thiêng liêng, nuôi dưỡng các tín hữu qua muôn thế hệ. Đây chính là tình yêu dịu hiền, bao dung và cứu độ mà Thiên Chúa ban tặng cho con người.

Nền tảng Lời Chúa và giáo huấn của Giáo hội

Trong Kinh Thánh, chúng ta thường quen thuộc với hình ảnh Thiên Chúa là một người Cha uy quyền. Tuy nhiên, các ngôn sứ cũng dùng nhiều hình ảnh đậm chất mẫu tử để diễn tả lòng thương xót của Ngài. Ngôn sứ Isaia đã nhắc nhở chúng ta về một tình yêu kiên vững, không bao giờ bỏ cuộc của Thiên Chúa: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ. Hãy xem, Ta đã ghi khắc ngươi trong lòng bàn tay Ta…” (Is 49,15-16). Thiên Chúa không chỉ yêu thương chúng ta, mà Ngài còn yêu bằng cung lòng của một người mẹ hiền.

Chính vì thế, Đức Giêsu đã lên tiếng mời gọi chúng ta giữa những lao đao của cuộc đời: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Khi chiêm ngắm nguồn mạch này, Thánh Giáo phụ Gioan Kim Khẩu (trong bài giảng Ecloga de Passione, Homilia II) đã khẳng định rằng: Giáo hội và các bí tích được sinh ra từ cạnh sườn bị đâm thâu của Chúa Kitô, giống như bà Evà được tạo dựng từ cạnh sườn của ông Adam khi ông đang ngủ.

Tình yêu trọn vẹn của Chúa Giêsu sẽ xua tan mọi nỗi sợ hãi hình phạt trong lòng con người, đúng như lời Thánh Gioan quả quyết: “Tình yêu hoàn hảo loại trừ sợ hãi” (1 Ga 4,18). Lòng thương xót ấy còn được thể hiện qua hình ảnh người cha nhân hậu chạy ra ôm cổ và hôn lấy hôn để đứa con hoang đàng trở về. Giáo huấn của Giáo hội qua Thông điệp Haurietis Aquas (số 21-23) của Đức Giáo hoàng Piô XII cũng nhấn mạnh rằng: việc tôn thờ Rất Thánh Trái Tim Chúa Giêsu không phải là một hình thức đạo đức tùy ý theo sở thích cá nhân, mà đó là bổn phận đức tin và là sự tuyên xưng tình yêu trọn vẹn nhất của người Công giáo đối với Thiên Chúa cứu độ.

Nhìn vào thực tế đời sống đạo hiện nay

Khi đối chiếu mầu nhiệm Thánh Tâm Chúa vào đời sống đạo của người Công giáo Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy có những thực trạng đáng lo ngại sau đây:

Sự mệt mỏi vì gánh nặng cơm áo gạo tiền: Cuộc sống mưu sinh đầy áp lực đang cuốn người giáo dân vào guồng quay hối hả. Nhiều người trở về nhà sau một ngày làm việc với đôi vai trĩu nặng và tinh thần kiệt quệ. Người ta dễ rơi vào cảnh cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình vì các thành viên thiếu sự cảm thông và nâng đỡ nhau.

Sự rạn nứt gia đình vì cái tôi quá lớn: Thói ích kỷ đang làm tổn hại đến các mối quan hệ gia đình, đặc biệt là các gia đình trẻ. Khi xảy ra xung đột, người ta thường chọn cách bảo vệ cái tôi của mình thay vì nhường nhịn và hy sinh. Sự thiếu nhẫn nại này khiến cho mái ấm gia đình trở nên lạnh lẽo và dễ dẫn đến nguy cơ đổ vỡ.

Mặc cảm tội lỗi gây nên nỗi sợ hãi trốn tránh Chúa: Đây là nỗi khốn cùng lớn nhất trong đời sống tâm linh của người tín hữu. Khi lỡ phạm tội hoặc sa ngã, người giáo dân thường có tâm lý sợ hãi hình phạt và trốn tránh Chúa. Chúng ta đã sai lầm khi dùng lòng dạ hẹp hòi của con người để đo lường lòng thương xót bao la như đại dương của Thiên Chúa.

Những việc làm cụ thể trong đời sống hằng ngày

Để mầu nhiệm Thánh Tâm Chúa Giêsu thực sự mang lại ơn ích, người Kitô hữu cần thực hiện những việc làm cụ thể sau đây:

Thứ nhất, chúng ta hãy dành thời gian cầu nguyện bên Chúa. Mỗi buổi tối, anh chị em hãy bớt chút thời gian dùng điện thoại hoặc sa đà vào mạng xã hội. Chúng ta hãy dành ra năm phút ngồi yên lặng trước bàn thờ Chúa trong gia đình. Anh chị em hãy thở sâu và thầm thì: “Lạy Chúa, hôm nay con mệt quá, con xin gửi lại Chúa gánh nặng này”. Chúng ta hãy chạy đến với Thánh Tâm Chúa giống như đứa con ùa vào lòng mẹ để tìm kiếm sự bình an.

Thứ hai, chúng ta cần học cách tha thứ và nhẫn nại. Trong đời sống gia đình, khi con cái bướng bỉnh hoặc người bạn đời lỡ lời làm tổn thương chúng ta, mỗi người hãy tập nhịn nhục thêm một chút. Anh chị em hãy nhớ rằng trái tim của người mẹ không bao giờ tính toán hơn thua với con cái. Chúng ta hãy học cách tha thứ từ những việc nhỏ nhất như nhường nhau một lời nói, hoặc chủ động làm việc nhà để đỡ đần cho nhau.

Thứ ba, chúng ta hãy siêng năng chạy đến với Bí tích Hòa giải. Nếu chúng ta lỡ phạm tội, chúng ta đừng đóng cửa lòng mình trong sự tuyệt vọng. Một người mẹ khi thấy con mình bị ngã lấm lem bùn đất sẽ chạy lại ôm lấy con và tắm rửa cho sạch sẽ, chứ người mẹ không bỏ mặc con. Thiên Chúa của chúng ta cũng lòng lành như vậy. Người tín hữu hãy mạnh dạn đến với tòa giải tội, vì sự hoán cải luôn bắt đầu từ lòng tin tưởng vào Trái Tim Chúa đang mở ra chờ đón tội nhân trở về.

Việc mừng lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu không chỉ dừng lại ở những cuộc rước xách linh đình hay những nghi lễ rầm rộ ngoài nhà thờ. Sống mầu nhiệm Thánh Tâm là việc mỗi người chúng ta biết mang một trái tim chạnh lòng thương về lại căn nhà của mình, nơi công sở và nơi xóm giáo.

Dù cuộc sống ngày mai có gặp nhiều thử thách hay nỗi thất vọng lớn lao, người giáo dân vẫn luôn có một điểm tựa vững chắc. Tôi xin mượn lời bài hát rất tâm tình của nhạc sĩ Phanxicô để làm kim chỉ nam cho đời sống hằng ngày của chúng ta:

“Trong trái tim Chúa yêu muôn đời, con xin được một chỗ nghỉ ngơi, nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi như nước mưa tan trong biển khơi. Nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi, trái tim con trong trái tim Người, nhỏ bé thôi, nhỏ bé thôi là tình con trong khối tình Người”.

Ước mong anh chị em luôn giữ được sự bình an đích thực, vì chúng ta biết mình luôn được bao bọc trong Trái Tim Mẹ Hiền của Thiên Chúa. Amen.

—————————————

Thánh Tâm Chúa Giêsu: Mặc Khải Tình Yêu Của Thiên Chúa

Lm. Anthony Trung Thành

Trái tim là nơi con người cất giữ những điều sâu kín nhất. Có những niềm vui không dễ bày tỏ, nhưng cũng có những vết thương âm thầm mà người khác không thể nhìn thấy. Nhiều khi điều khiến chúng ta mệt mỏi không chỉ là những khó khăn bên ngoài, mà còn là cảm giác cô đơn, không được thấu hiểu và nâng đỡ.

Trong bối cảnh đó, phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta hướng nhìn về Thánh Tâm Chúa Giêsu. Nơi Trái Tim ấy, chúng ta không chỉ gặp một biểu tượng đạo đức quen thuộc, nhưng gặp chính tình yêu của Thiên Chúa được mở ra cho nhân loại. Đó là một tình yêu luôn đi bước trước, luôn trung tín, hiền lành và khiêm nhường trong lòng, không ngừng mời gọi con người đến để được nghỉ ngơi, chữa lành và nâng đỡ. Chính từ Trái Tim ấy, Đức Giêsu ân cần ngỏ lời với mỗi người chúng ta: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28).

Qua các bài đọc Lời Chúa hôm nay, Hội Thánh mời gọi chúng ta chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa Giêsu như sự mặc khải trọn vẹn tình yêu trung tín của Thiên Chúa: một tình yêu đã tuyển chọn dân Người, được biểu lộ cách hữu hình nơi Đức Kitô và vẫn tiếp tục mở rộng để đón nhận, dẫn dắt và cứu độ con người hôm nay.

  1. Thiên Chúa yêu thương và trung tín với dân Người

Bài đọc I trích sách Đệ Nhị Luật cho thấy ý nghĩa sâu xa của việc Thiên Chúa tuyển chọn dân Israel và mời gọi họ ý thức về căn tính đặc biệt của mình giữa muôn dân. Qua ông Môsê, Thiên Chúa nhắc nhở dân Israel: “Không phải vì anh em đông hơn mọi dân mà Đức Chúa đem lòng quyến luyến và chọn anh em, vì anh em là dân nhỏ nhất trong các dân; nhưng vì Đức Chúa yêu thương anh em” (Đnl 7,7-8).

Lời mặc khải ấy cho thấy rằng trong toàn bộ lịch sử cứu độ, sáng kiến luôn thuộc về Thiên Chúa. Trong khi con người thường đánh giá nhau dựa trên khả năng, địa vị hay thành công, thì Thiên Chúa lại hành động theo tiêu chuẩn của tình yêu. Người không chọn Israel vì họ hùng mạnh hay xứng đáng hơn các dân tộc khác. Trái lại, đó là một dân tộc nhỏ bé, nhiều lần yếu đuối và bất trung. Điều duy nhất giải thích cho việc tuyển chọn ấy chính là tình yêu nhưng không của Thiên Chúa.

Chính vì thế, việc được tuyển chọn không phải là một đặc quyền để tự hào nhưng là một hồng ân để biết ơn. Dân Israel được chọn không vì công trạng của họ, nhưng vì Thiên Chúa muốn yêu thương họ và thực hiện nơi họ kế hoạch cứu độ của Người. Đây cũng là kinh nghiệm của mỗi Kitô hữu hôm nay. Đức tin chúng ta đang có, ơn gọi chúng ta đang sống và những ân huệ chúng ta đang lãnh nhận đều là hoa trái của tình yêu Thiên Chúa đi bước trước.

Tình yêu của Thiên Chúa còn mang một đặc tính nổi bật: sự trung tín. Ông Môsê khẳng định: “Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, là Thiên Chúa trung tín” (Đnl 7,9).

Thật vậy, toàn bộ lịch sử Cựu Ước là câu chuyện về một Thiên Chúa luôn trung tín với giao ước của Người. Dân Israel nhiều lần phản bội, chạy theo các ngẫu tượng và quên lãng Thiên Chúa. Thế nhưng Thiên Chúa vẫn không từ bỏ họ. Người sửa dạy nhưng không hủy diệt; Người cảnh tỉnh nhưng luôn mở ra con đường trở về; Người vẫn trung tín ngay cả khi con người bất trung.

Đây là một trong những nét đẹp nhất của mặc khải Kinh Thánh. Thiên Chúa không yêu thương theo cảm xúc tức thời của con người. Tình yêu của Người là tình yêu giao ước, một tình yêu bền vững, trung tín và không đổi thay. Ngôn sứ Hôsê đã ví Thiên Chúa như người chồng trung tín luôn tìm cách đưa người vợ bất trung trở về. Còn ngôn sứ Isaia thì khẳng định: “Cho dù núi có dời có đổi, đồi có chuyển có lay, tình nghĩa của Ta đối với ngươi vẫn không thay đổi” (Is 54,10).

Như vậy, khi chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng ta nhận ra nơi đó chính là tình yêu trung tín của Thiên Chúa dành cho nhân loại. Trái Tim ấy vẫn yêu thương khi con người xa Chúa, vẫn kiên nhẫn khi con người lầm lạc và vẫn rộng mở để đón nhận những ai biết hoán cải trở về.

Trong Thông điệp Dilexit Nos (2024), Đức Giáo hoàng Phanxicô nhấn mạnh rằng việc chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa giúp chúng ta xác tín mình luôn được yêu thương, ngay cả trong những lúc yếu đuối và bất xứng nhất. Đó là nền tảng của niềm hy vọng Kitô giáo: chúng ta được cứu độ không phải nhờ công trạng riêng, nhưng nhờ tình yêu trung tín của Thiên Chúa.

  1. Thánh Tâm Chúa Giêsu mặc khải tình yêu cứu độ

Tình yêu trung tín mà Thiên Chúa dành cho dân Israel trong bài đọc I đạt tới sự viên mãn nơi Đức Giêsu Kitô. Nếu bài đọc I cho thấy tình yêu ấy đang hoạt động trong lịch sử cứu độ, thì bài đọc II đưa chúng ta đến nguồn mạch sâu xa của tình yêu ấy, được biểu lộ cách trọn vẹn nơi Đức Kitô.

Thánh Gioan viết: “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1 Ga 4,8). Đây là một trong những lời mặc khải sâu xa nhất về Thiên Chúa trong toàn bộ Kinh Thánh. Thánh Gioan không nói Thiên Chúa có tình yêu, nhưng nói Thiên Chúa là Tình Yêu. Điều đó có nghĩa là tình yêu không chỉ là một thuộc tính của Thiên Chúa, nhưng thuộc về chính hữu thể của Người. Mọi hoạt động của Thiên Chúa trong lịch sử cứu độ đều phát xuất từ tình yêu ấy. Chính vì yêu thương mà Thiên Chúa sáng tạo con người. Chính vì yêu thương mà Người không bỏ mặc nhân loại sau khi sa ngã. Chính vì yêu thương mà Người sai các ngôn sứ đến kêu gọi dân Chúa trở về. Và trên hết, chính vì yêu thương mà Người đã sai Con Một đến thế gian.

Thánh Gioan viết: “Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con của Người mà chúng ta được sống” (1 Ga 4,9).

Đức Giêsu chính là khuôn mặt hữu hình của tình yêu vô hình ấy. Trong suốt cuộc đời công khai, Người không ngừng biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa qua những lời giảng dạy, những phép lạ chữa lành, sự cảm thông đối với người đau khổ, lòng thương xót dành cho người tội lỗi và sự quan tâm đến những người bị gạt ra bên lề xã hội. Tuy nhiên, đỉnh cao của tình yêu ấy được thể hiện trên thập giá. Thánh Gioan khẳng định: “Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4,10). Thập giá không phải là dấu chỉ của thất bại, nhưng là chiến thắng của tình yêu. Nơi Đức Kitô chịu đóng đinh, Thiên Chúa đã nói với nhân loại bằng ngôn ngữ hùng hồn nhất rằng Người yêu thương con người đến tận cùng.

Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy: “Trái Tim cực thánh của Chúa Giêsu là biểu tượng chính yếu và là hình ảnh diễn tả tình yêu vô biên mà Đấng Cứu Thế không ngừng yêu mến Chúa Cha hằng hữu và mọi người” (GLHTCG, số 478).

Vì thế, khi tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, chúng ta không tách Trái Tim ấy khỏi chính Ngôi vị Đức Kitô. Qua biểu tượng Trái Tim bị đâm thâu, chúng ta chiêm ngắm chính Đức Kitô, Đấng đã yêu thương Chúa Cha và yêu thương nhân loại đến cùng.

Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI viết trong Thông điệp Deus Caritas Est: “Khi chiêm ngắm cạnh sườn bị đâm thâu của Đức Kitô, chúng ta hiểu được điểm khởi đầu của Thông điệp này: Thiên Chúa là Tình Yêu” (DCE, số 12). Quả thật, khi cạnh sườn Đức Kitô bị lưỡi đòng đâm thâu, máu cùng nước đã chảy ra (x. Ga 19,34), dấu chỉ các Bí tích và sự sống mới của Hội Thánh. Chính từ nguồn mạch tình yêu ấy, Thiên Chúa không ngừng tuôn đổ lòng thương xót và ân sủng cứu độ trên toàn thể nhân loại.

Do đó, lễ Thánh Tâm không chỉ mời gọi chúng ta tưởng nhớ một biến cố đã xảy ra trên đồi Canvê năm xưa, nhưng còn thúc đẩy chúng ta trở về với chính nguồn mạch của tình yêu và ơn cứu độ để kín múc sức mạnh thiêng liêng cho cuộc sống hôm nay.

  1. Thánh Tâm Chúa Giêsu mời gọi con người sống trong tình yêu và bình an

Sau khi mặc khải tình yêu cứu độ của Thiên Chúa, Đức Giêsu cất lên lời đầy yêu thương và an ủi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Đây là một trong những lời dịu dàng và cảm động nhất của Tin Mừng.

Đức Giêsu hiểu rõ thân phận con người. Người biết rằng cuộc sống không thiếu những gánh nặng. Có những gánh nặng đến từ bệnh tật, tuổi già và nghèo khó. Có những gánh nặng đến từ trách nhiệm gia đình, công việc và tương lai. Cũng có những gánh nặng vô hình nhưng còn nặng nề hơn: mặc cảm, thất vọng, cô đơn, tổn thương và tội lỗi.

Từ việc chiêm ngắm tình yêu cứu độ nơi Thánh Tâm Chúa, phụng vụ hôm nay dẫn chúng ta đến một kinh nghiệm rất cụ thể: kinh nghiệm được nghỉ ngơi trong tình yêu ấy. Con người mọi thời vẫn luôn đi tìm hạnh phúc và bình an. Nhiều người đặt hy vọng nơi tiền bạc, quyền lực hay danh vọng. Nhưng càng tìm kiếm, họ càng cảm thấy trống vắng. Chỉ nơi Thiên Chúa, con người mới tìm được sự bình an đích thực.

Điều đáng chú ý là Đức Giêsu không hứa cất khỏi cuộc đời chúng ta mọi khó khăn và thử thách. Người cũng không hứa rằng người môn đệ sẽ không còn đau khổ. Điều Người hứa là: “Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.” Nghĩa là Người sẽ ở cùng chúng ta, nâng đỡ chúng ta và ban sức mạnh để chúng ta vượt qua mọi thử thách.

Hơn thế nữa, Đức Giêsu không chỉ mời gọi chúng ta đến với Người để được nghỉ ngơi, nhưng còn mời gọi chúng ta học nơi Người. Con đường dẫn đến bình an đích thực không phải là sự khẳng định cái tôi hay tìm kiếm quyền lực, nhưng là sống hiền lành và khiêm nhường như chính Đức Kitô. Đó cũng là những tâm tình được biểu lộ nơi Thánh Tâm Chúa Giêsu.

Đó là lý do tại sao nhiều vị thánh vẫn tìm thấy bình an ngay giữa đau khổ. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu vẫn bình an giữa bệnh tật. Thánh Maximilianô Kolbe vẫn bình an trong ngục tù Auschwitz. Thánh Gioan Phaolô II vẫn bình an trong những đau đớn của tuổi già và bệnh tật. Nguồn bình an của các ngài không đến từ hoàn cảnh thuận lợi, nhưng đến từ niềm tín thác hoàn toàn vào tình yêu của Thiên Chúa.

Ngày nay, lời mời gọi ấy vẫn vang lên với mỗi người chúng ta. Mỗi lần tham dự Thánh lễ, chầu Thánh Thể hay chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa, chúng ta được mời gọi đặt vào Trái Tim Người những lo âu, thất vọng và gánh nặng của mình.

Thánh Tâm Chúa Giêsu vẫn là nơi trú ẩn an toàn cho những tâm hồn mệt mỏi, là nguồn an ủi cho những người đau khổ, là hy vọng cho những ai đang thất vọng và là bình an cho những tâm hồn đang khắc khoải kiếm tìm ý nghĩa cuộc sống.

Kết luận

Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu mời gọi chúng ta chiêm ngắm tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Tình yêu ấy đã được biểu lộ cách trọn vẹn nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng đã yêu thương nhân loại đến cùng và hiến mạng sống mình trên thập giá để cứu độ chúng ta.

Giữa những lo âu, thử thách và gánh nặng của cuộc sống, Thánh Tâm Chúa vẫn là nơi nương tựa vững chắc cho mọi tâm hồn. Nơi Trái Tim ấy, chúng ta gặp được sự cảm thông, lòng tha thứ và nguồn bình an đích thực.

Ước gì việc tôn kính Thánh Tâm Chúa giúp chúng ta thêm xác tín vào tình yêu của Người và biết đem tình yêu ấy đến cho tha nhân bằng đời sống bác ái, cảm thông và phục vụ. Xin cho mỗi người chúng ta luôn biết tín thác vào Thánh Tâm Chúa Giêsu và chân thành thưa lên: “Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.” Amen.

Có thể bạn quan tâm